Anh Nguyễn Đình Kiên là CEO Sengvilay Furniture, tổng kho phân phối đệm ngủ và nội thất lớn bậc nhất tại thủ đô Viêng Chăn, Lào. Anh là người gốc Diễn Châu Nghệ An, từng đi bán hàng rong, từng bị chiếm dụng vốn, đi thu nợ từng đồng giữa nơi đất khách. Mười lăm năm sau, anh có ba chi nhánh, tổng kho mười ngàn mét vuông, một ngàn đại lý phủ toàn quốc Lào. Câu chuyện của anh là minh chứng cho một nguyên tắc sống mà tôi thực sự khâm phục: hành động ngay cả khi bạn chưa biết rõ mọi thứ.
Nguyễn Đình Kiên là minh chứng rằng người đi xa nhất nơi đất khách không phải người chuẩn bị kỹ nhất, mà là người dám hành động khi mọi thứ còn mơ hồ. Hành trình mười lăm năm của anh từ bán hàng rong tới CEO Sengvilay Furniture với một ngàn đại lý phủ toàn quốc Lào cho thấy: kiên trì cộng với tốc độ ra quyết định mới là bộ đôi tạo nên một đế chế bền vững.
Trong cộng đồng học trò của thầy Phạm Thành Long, có những người mà mỗi lần kể về họ tôi đều cảm thấy có một thứ năng lượng đặc biệt. Anh Nguyễn Đình Kiên là một trong số đó. Báo Tiếp thị và Gia đình đã viết về anh với cụm từ vua đệm ngủ và nội thất trên đất Lào, một danh xưng nghe vừa kêu vừa nặng. Nhưng khi ngồi cùng anh và nghe anh kể, tôi nhận ra cụm từ đó không phải để khoe. Nó là kết quả của mười lăm năm anh chấp nhận khởi nghiệp ở một nơi không nói cùng tiếng mẹ đẻ với mình.
Anh Đình Kiên là học trò của thầy Phạm Thành Long từ năm 2023. Anh đã đi qua Eagle Club và tốt nghiệp Ultimate Trainer, hai cohort đào tạo dài hạn nhất của thầy. Khi tôi gặp anh, ấn tượng đầu tiên không phải là tài sản hay quy mô doanh nghiệp anh đã xây. Đó là một thứ điềm tĩnh đặc biệt mà tôi chỉ thấy ở những người đã thực sự đi qua khó khăn lớn và sống sót để kể lại.
Anh sinh ngày mười tháng tám, gốc Diễn Châu Nghệ An, hiện sống tại Sì Cợt, Naxaithoong, thủ đô Viêng Chăn, Lào cùng vợ là chị Cao Thị Vân và ba con nhỏ. Anh sở hữu công ty Sengvilay Furniture Group với ba chi nhánh, tổng kho khoảng mười ngàn mét vuông, hai showroom khoảng ba ngàn mét vuông, hơn một ngàn đại lý và khách hàng phủ toàn quốc Lào. Đây là quy mô mà nhiều doanh nhân kinh doanh trong nước cũng không dễ đạt, chứ chưa nói tới việc xây nó tại một thị trường mà bạn không phải là người bản địa.
Câu chuyện khởi nghiệp của anh Đình Kiên không phải một con đường thẳng. Anh sang Lào với hai bàn tay trắng, không vốn lớn, không network sẵn, không bằng cấp tiếng Lào. Anh đã từng đi bán hàng rong, đó là một chi tiết mà tôi nghĩ rất nhiều bạn trẻ ngày nay khó hình dung. Bán hàng rong ở một xứ lạ, nơi bạn chưa thạo ngôn ngữ, nơi bạn không có quan hệ làm chỗ dựa, nơi mỗi giao dịch nhỏ là một bài toán độc lập về niềm tin.
Anh cũng đã từng bị chiếm dụng vốn, phải đi thu nợ từng đồng. Đây là loại trải nghiệm mà chỉ những founder thực sự đã đứng trên bờ vực mới hiểu. Khi tài sản của bạn nằm trong tay người khác và bạn phải dồn từng giọt sức lực để đòi lại, bạn học được rất nhiều điều mà sách vở không dạy. Bạn học được cách đọc người. Bạn học được giá trị thực sự của một chữ ký. Bạn học được rằng kinh doanh không phải trò chơi của những kẻ ngây thơ.
Sau những năm tháng đó, anh không chua chát mà chọn xây Sengvilay Furniture với một quy mô và một độ chuyên nghiệp khác hẳn. Anh tập trung vào ngách phân phối đệm ngủ và nội thất từ Thái Lan vào thị trường Lào, một ngách mà anh hiểu cả phía cung lẫn phía cầu sau nhiều năm lăn lộn. Anh xây tổng kho thay vì showroom hào nhoáng. Anh xây mạng lưới đại lý thay vì chuỗi cửa hàng tốn vốn cố định. Đó là cách của một người đã trả giá đủ để biết tiền nên nằm ở đâu trong vòng quay vốn.
Câu nói tôi nhớ nhất từ anh Đình Kiên là hãy làm ngay cả khi bạn chưa biết. Câu này nghe đơn giản, thậm chí có chút nguy hiểm, nhưng càng ngẫm tôi càng thấy đúng. Phần lớn chúng ta bị tê liệt vì đợi đủ thông tin. Đợi học xong khoá này, đợi xong khoá kia, đợi gặp đúng người, đợi đúng thời điểm, đợi đủ vốn. Trong khi chờ đợi, cơ hội trôi qua, năng lượng bốc hơi, và tuổi đời cũng trôi đi.
Anh Đình Kiên không đợi. Khi anh sang Lào lần đầu, anh chưa biết tiếng Lào. Anh vẫn bán hàng. Khi anh chưa biết hệ thống pháp lý nước sở tại, anh vẫn lập công ty. Khi anh chưa biết mô hình tự động hoá là gì, anh vẫn bắt đầu áp dụng vào Sengvilay. Anh học bằng cách làm. Anh điều chỉnh khi sai. Anh tăng tốc khi đúng. Đây là một triết lý vận hành mà tôi nghĩ rất khác với mô hình phổ biến của các bạn trẻ Việt Nam hôm nay, vốn quen với tâm lý phải hoàn hảo từ ngày đầu.
Cần phân biệt rõ. Hành động khi chưa biết không có nghĩa là liều lĩnh phá tài chính gia đình. Anh Đình Kiên hành động ở những việc mà chi phí học là chấp nhận được, còn cơ hội thì không thể đợi. Bán một lô hàng đầu tiên trị giá nhỏ. Mở một chi nhánh đầu tiên ở khu vực thử nghiệm. Triển khai một module tự động hoá đầu tiên trên một quy trình nhỏ. Mỗi lần làm là một lần va chạm thực tế, mỗi lần va chạm là một lần học. Sau đủ va chạm, anh có một cảm nhận thị trường mà không khoá học MBA nào dạy nổi.
Đây cũng là cách mà anh Trung Ô Tô, người xây showroom uy tín từng giao dịch một, đang đi. Hay anh Trần Hùng Bighome nội thất, người chứng minh kỷ luật marathoner áp vào kinh doanh đường dài tạo ra một thương hiệu bền vững hai mươi năm. Hai con người, hai ngành rất khác nhau, một bên đệm ngủ ở Lào, một bên ô tô ở Việt Nam, nhưng cùng một triết lý xây niềm tin từ từng giao dịch nhỏ thay vì cố vẽ một thương hiệu lớn rồi đứng ngắm. Tôi nghĩ đó là kiểu founder mà nền kinh tế Việt Nam đang thực sự cần.
Một điều tôi rất khâm phục ở anh Đình Kiên là cách anh xây mạng lưới quan hệ kinh doanh. Anh không chỉ tham gia BNI một cách bình thường. Anh là Chủ tịch sáng lập BNI Luna Chapter NK1 thuộc BNI Hà Nội 6, đồng thời là Tổng thư ký BNI Lotus Chapter NK 9.0 tại Lào. Anh cũng là thành viên của AVILA, cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam tại Lào.
Đây là một cấu trúc network hai đầu cầu rất thông minh. Một đầu cầu Việt Nam giúp anh tiếp cận nguồn vốn, công nghệ, nhân sự chất lượng, và những founder Việt đang tìm cơ hội mở rộng sang Lào. Đầu cầu Lào giúp anh nhúng sâu vào thị trường sở tại, hiểu rõ chính sách, có quan hệ với chủ doanh nghiệp địa phương. Hai đầu cầu này không phải tự nhiên có. Anh phải đầu tư thời gian, tiền bạc, sự hiện diện đều đặn vào cả hai cộng đồng trong nhiều năm.
Đây là bài học mà tôi nghĩ rất hợp với những founder đang muốn mở rộng kinh doanh xuyên biên giới. Đừng cố mua quan hệ. Hãy gia nhập một cấu trúc network đã có sẵn cơ chế tin cậy, đầu tư đều đặn, đóng góp trước nhận sau, và để giá trị của bạn tự nói lên chuyện trong nhiều năm. Trong cộng đồng đồng môn IPS của tôi, anh Đức Thiện sầu riêng hữu cơ cũng đang đi theo cấu trúc network BNI tương tự để xây thương hiệu Asoil. Đó là cách network thực sự được xây.
Khi anh Đình Kiên chia sẻ với tôi về mục tiêu 2026, tôi thực sự ngạc nhiên về độ rõ ràng. Tổng lợi nhuận các dòng tiền vượt ba mươi tỷ đồng. Doanh thu Sengvilay vượt một trăm tỷ. Hệ thống kinh doanh online tại Lào vượt một trăm tỷ. Hệ thống đào tạo IPS đạt hai mươi tỷ. BNI Luna trên một trăm thành viên. Đội Marketing và Sales tổng cộng cả Việt và Lào lên một trăm người.
Nhưng điều khiến tôi ngẫm nghĩ nhiều hơn là tầm nhìn dài hạn của anh. Anh muốn hỗ trợ và tạo thay đổi cho hai mươi ngàn chủ doanh nghiệp và người kinh doanh, giúp họ phát triển toàn diện cả tài chính, sức khoẻ và cuộc sống. Đây không còn là tầm nhìn của một người bán đệm ngủ. Đây là tầm nhìn của một người đã đi qua đủ khó khăn để hiểu rằng một mình giàu thì cô đơn, và muốn dùng kinh nghiệm xương máu của mình để rút ngắn đoạn đường cho thế hệ founder kế tiếp.
Tôi cũng muốn dành một đoạn để nói về lối sống của anh Đình Kiên, vì tôi nghĩ đây là một mảnh ghép quan trọng giải thích vì sao anh giữ được phong độ. Anh chạy Full Marathon với personal best bốn tiếng hai mươi chín phút, một con số đáng nể với một CEO bận rộn. Anh nuôi cá Koi, một thú chơi đòi hỏi sự kiên nhẫn và tinh tế. Anh lái xe Caravan đi trải nghiệm. Anh chơi Pickleball. Anh nghe nhạc, đá bóng, du lịch khám phá.
Đây không phải bộ sưu tập sở thích để khoe trên mạng xã hội. Đây là một hệ thống cân bằng được thiết kế có chủ đích. Marathon nuôi sức bền và kỷ luật. Cá Koi nuôi sự kiên nhẫn. Caravan và du lịch nuôi tầm nhìn rộng và sự hồi phục năng lượng. Pickleball nuôi tốc độ phản xạ và quan hệ xã hội mới. Một founder có hệ thống cân bằng như vậy có thể chạy đường dài hai mươi ba mươi năm mà không gãy đổ giữa đường.
Tôi đang xây thương hiệu Hadosa, một thương hiệu trang sức và đá phong thuỷ tại Sài Gòn. Khi nhìn vào câu chuyện anh Đình Kiên, tôi thấy ba điều tôi muốn áp dụng cho chính mình. Thứ nhất, hành động trước khi đủ thông tin. Tôi không thể đợi mọi thứ hoàn hảo mới ra mắt sản phẩm mới. Tôi cần học bằng cách thử với rủi ro chấp nhận được.
Thứ hai, network có cấu trúc. Tôi cần đầu tư đều đặn vào một vài cộng đồng có cơ chế tin cậy thay vì chạy đi gặp mọi người. Thứ ba, hệ thống cân bằng cá nhân. Trong hành trình tương tự của anh Đỗ Hải Vương Nam, thợ kim hoàn 30 năm, hay anh Đình Kiên, tôi thấy rất rõ rằng founder bền vững là founder có nhiều mặt sống chứ không chỉ có công việc.
Nếu bạn đã đọc tới đây, có lẽ bạn cũng đang trong trạng thái chờ đợi gì đó. Đợi đủ vốn. Đợi đủ kiến thức. Đợi đúng thời điểm. Đợi gặp đúng người. Tôi không có lời khuyên nào cho bạn, vì hoàn cảnh của mỗi người là khác nhau. Nhưng câu chuyện anh Đình Kiên đặt ra cho tôi một câu hỏi mà tôi muốn chuyển lại cho bạn.
Câu hỏi đó là, trong tất cả những thứ bạn đang đợi, có thứ nào thực sự cần phải đợi không. Hay phần lớn chúng chỉ là cái cớ tâm lý để bạn không phải đối diện với rủi ro của hành động. Khi bạn trả lời thành thật câu hỏi này, bạn sẽ biết bước tiếp theo của mình là gì. Tôi tin rằng, trong một thời đại mà thông tin thì ngày càng nhiều mà hành động thì ngày càng ít, người dám làm trước khi biết rõ sẽ luôn đi xa hơn. Đó là bài học lớn nhất tôi học được từ anh Nguyễn Đình Kiên, người bạn đồng môn vô cùng đặc biệt mà tôi luôn kính trọng.
CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG GÌ BẠN CẦN! ĐỘI NGŨ CHUYÊN NGHIỆP CỦA CHÚNG TÔI SẼ ĐẢM BẢO BẠN CÓ ĐƯỢC SỰ GIÚP ĐỠ CAO NHẤT.
Địa Chỉ :